BÀI VIẾT VỀ HOẠT ĐỘNG LƯU TRÚ TẠI DOANH NGHIỆP 3 TẠI CHỖ - Bài 02 Ngày 07/09/2021
In trang
BÀI VIẾT VỀ HOẠT ĐỘNG LƯU TRÚ TẠI DOANH NGHIỆP 3 TẠI CHỖ
Mình viết những dòng này khi đã cùng cty bước sang ngày lưu trú thứ 44.Vợ chồng mình cùng làm văn phòng tại Chi nhánh Công ty cổ phần chế biến gỗ Thuận An. Ngoài ra mình còn quản lý bếp ăn cty với khoảng 300 suất ăn mỗi ngày. Khi nghe phong phanh Công ty có thể sẽ thực hiện 3 tại chỗ, mình như có luồng điện chạy ngang người. Nhẩm tính, khoảng 300 người, ngày ăn 3 bữa chính, 1 bữa phụ, là cả vấn đề, mà chỉ nghĩ đến thôi là đã nhức đầu.
Ngày cầm tiền ứng từ Công ty để mua gạo đường mắm muối, mì tôm dự trữ cho bếp ăn mà mình cứ bần thần.Bên cạnh đầu tư cho căn tin, Ban Giám đốc đã ra nhiều chính sách, ưu đãi cho những ai ở lại cùng công ty sản xuất, vượt khó khăn do dịch bệnh. Ví dụ như được đem theo con nhỏ, cty nuôi hết, cả ông bà nội ngoại đi theo trông trẻ, có gia đình 3,4,5 người, Công ty lo cho ăn uống đảm bảo sức khỏe, các chế độ đảm bảo an sinh. Động viên mọi người cố gắng, mỗi cá nhân bớt chút xíu cái tôi, để hòa nhập với tập thể dù biết rằng, chẳng thể nào sánh được với lúc ở nhà, tự do, tự tại, nhưng trong hoàn cảnh này, chúng ta nào còn sự lựa chọn nào tốt hơn nữa???
Quay lại với bếp ăn, mình bắt đầu lên kế hoạch, sắp xếp công việc, động viên 2 chị Bếp, thuê thêm người mới, mua sắm thêm vật dụng. Và rồi, đến ngày bắt đầu thì người mới không chịu làm vì sợ, mình gấp rút tìm người thay, nhưng chỉ được 2 ngày thì người thay này cũng bỏ chạy, đành nhờ chị gái xuống hỗ trợ. Những ngày đầu cũng là lúc các chợ bị phong tỏa, đi lại khó khăn, thực phẩm khan hiếm đẩy giá lên trời. Mình stress đến mất ăn, mất ngủ.
Ngày đầu tiên cơm thừa.
Ngày thứ 2 cơm thiếu, giám đốc phải ăn mì gói,
Ngày thứ 3 thì dần ổn định.
Suốt 3 ngày liên tục, mình không ăn cơm, chỉ toàn uống sữa và làm việc 20, 21 tiếng 1 ngày, đến ngày thứ 4 thì toàn thân rệu rã, đau nhức khắp người. Tối đi ngủ kè kè theo 2 cái dt, báo thức 2 lần cách nhau 10 phút. 1h 2h sáng điện thoại vẫn reo báo hàng hóa. Đầu lúc nào cũng căng như dây đàn, 1 tuần đầu mình sút 3kg. Đến tuần thứ 2, Giám đốc nhận thấy ko ổn, liền cắt người ở xưởng xuống hỗ trợ nhà bếp, vì như Sếp nói, “đường còn dài, đây chỉ mới bắt đầu”.
Có người hỗ trợ, mình có thời gian nghỉ ngơi, lên thực đơn, liên hệ nhiều chỗ mua thực phẩm. Nếu 2 tuần đầu chỉ có bún, mì gói, bánh mì, nui cho bữa sáng thì đến tuần thứ 3 mình đã liên hệ được chỗ cung cấp bánh canh, hủ tiếu, bánh phở, bắt đầu từ đây, đồ ăn sáng phong phú hơn. Mình từng được đào tạo chính quy nghề bếp nên lúc này đem ra vận dụng.
Mình hiểu được vấn đề ăn uống quan trọng như thế nào trong việc thực hiện “Lưu trú – 3 tại chỗ” nên luôn cố gắng làm tốt nhất có thể, thực phẩm luôn chọn lựa hàng tươi ngon, chế biến kỹ lưỡng và quan trọng nhất là đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm.
Dẫu không thể làm hài lòng tất cả mọi người vì ăn uống mỗi người một cảm nhận, sự khác nhau về vùng miền, văn hóa cũng ảnh hưởng ít nhiều đến việc cảm nhận món ăn, được khen nhiều, chê cũng không ít, chỉ biết cố gắng mỗi ngày, cố gắng sau mỗi bữa ăn, món nào nhiều phản hồi tiêu cực mình không làm nữa. Món nào được nhiều người thích mình lặp lại thường xuyên hơn.
Khi mọi thứ dần ổn định thì đùng 1 cái anh trai mình ở Bình Dương test ra dương tính, mình lo lắng tột độ khi hàng ngày cập nhật số người mắc mới, và cả tử vong. Mình tưởng tượng ra cảnh xấu nhất mà tay chân bủn rủn. Tâm trạng rối bời mà vẫn cố trấn tĩnh để làm việc, lúc này không mong gì hơn, chỉ mong bình an với mọi người, may mắn thay, sau hơn 10 ngày thì anh mình ổn.
Sau 4 tuần, mình mệt rã rời, muốn về lắm rồi, thì cty bắt đầu thêm 2 tuần nữa, con gái ở nhà nôn nóng được gặp mẹ thì lúc đấy thất vọng não nề. Con gái hỏi “mẹ ơi, là mẹ nói dối hay ông chủ của mẹ nói dối, sao mẹ nói mẹ đi chỉ 2 tuần, rồi thêm 2 tuần, rồi lại thêm 2 tuần?” mình trả lời ko con à, chỉ là tại con virus đáng ghét kia làm cho cuộc sống thay đổi mà thôi, khi nào ổn định, hết dịch bệnh mẹ về với con liền. Mình cố gắng để lời nói không nghẹn đi và nước mắt không chảy vì xúc động.
Và mình biết đây ko phải là tâm trạng của riêng mình, mà là của hàng ngàn ông bố bà mẹ trong hoàn cảnh ở lại công ty ở khắp nơi, đó là nổi nhớ nhà, nhớ con, nhớ gia đình, đan xen với sự lo lắng về dịch bệnh đang hoành hành khắp nơi mà không có dấu hiệu sụt giảm.
Mặc dù vậy, trong khi mình bận rộn với cái bếp, với thức ăn, thì xung quanh mình, mọi người tranh thủ cắt tóc cho nhau, cũng đến lúc này mình biết ở công ty có những thợ cắt tóc xịn sò vô cùng, biết được mấy chú ở tổ bảo vệ bao nhiêu năm qua toàn cắt tóc cho nhau thôi, mọi người còn tranh thủ tập thể dục, thể thao, cùng nhau hăng say lao động, mỗi một người nản chí thì lập tức được động viên, chia sẻ. Những người chọn không ở lại công ty bắt đầu muốn được đi làm. Nhắn tin hỏi han nhau bao giờ về, bao giờ được đi làm lại.
Về phần gia đình ở nhà thật sự là hậu phương vững chắc giúp chúng tôi chăm lo con cái thu vén gia đình để chúng tôi yên tâm công tác. Cứ như thế, chúng tôi – những lao động của Chi nhánh Cty cổ phần chế biến gỗ Thuận An - đã cùng nhau đoàn kết để lao động (nhằm đảm bảo kinh tế gia đình), để đùm bọc, để yêu thương nhau và cùng nhau vượt qua NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN của những ngày “lưu trú – 3 tại chỗ”.
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây.
Yêu thương và trân trọng.
Mong bình an và sức khỏe đến với tất cả mọi người.
Chia sẽ từ bạn Trần Thị Kim Tuyến, nhân viên văn phòng Chi nhánh cty cổ phần chế biến gỗ Thuận An.
Bình Phước, ngày 31.08.2021
Bài dự thi “Đoàn viên, công nhân viết về hoạt động lưu trú
tại Doanh nghiệp 3 TẠI CHỖ”
Mong nhận được sự động viên từ các anh chị em.
Trân trọng!










Thống kê truy cập
  • Đang online: 9
  • Hôm nay: 142
  • Trong tuần: 759
  • Tất cả: 192585

CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ 

CÔNG ĐOÀN CÁC KHU CÔNG NGHIỆP TỈNH BÌNH PHƯỚC
Địa chỉ: Ấp 1, xã Thành Tâm, huyện Chơn Thành, tỉnh Bình Phước.
Điện thoại: (0271).3.603.779 - Email: congdoankcnbp@gmail.com
Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Bá Lợi  - Chủ Tịch